CÔNG TY TNHH MỘT THÀNH VIÊN YẾN HƯƠNG

Địa chỉ: Quốc Lộ 60 ấp 1 xã Hữu Định
Huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre
Điện thoại: (075) 38.34567 - 356.1756
Fax : (075) 38.13310
Email: yenhuong@hcm.vnn.vn









"Tôi thấy những người làm chủ doanh nghiệp là những người dũng cảm thật sự. Họ chơi một cuộc chơi rất bất công, thiếu minh bạch và trọng tài kém đạo đức. Vì thế, tôi không làm." - Đặng Hùng Võ - nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường.

Phú An Sinh: muốn bán khoảng 70% tài sản để trả nợ

SGTT.VN - Không còn đi xe hơi riêng như trước, ông Phạm Văn Minh, giám đốc công ty TNHH thương mại và chế biến thực phẩm Phú An Sinh phải ngồi ké cabin cùng chiếc xe tải lạnh chở hàng của công ty đi Bà Rịa. Đó là hoàn cảnh của ông Minh hôm 3.11, khi ông xuống thị xã Bà Rịa để giải quyết vụ kiện đòi nợ 35 tỉ đồng do sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đứng tên nguyên đơn.

Ông Minh quá giang xe tải đi Bà Rịa. Ảnh chụp trưa ngày 3.11.2011.

Trên quãng đường từ TP.HCM đi Bà Rịa – Vũng Tàu, trong tâm trạng rối bời trước nguy cơ đổ bể của công ty, ông Minh giãi bày các khó khăn mà mình đang đối mặt với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị: “Mọi chuyện khó khăn của Phú An Sinh bắt nguồn từ ngày 20.8 đến 26.10.2010”, ông Minh nói trong cái nóng oi bức của buồng lái xe tải.

Thời gian này, sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn (NN&PTNT) tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu ký bảy hợp đồng giải ngân 35 tỉ đồng cho Phú An Sinh thu mua heo trên địa bàn để phòng chống dịch heo tai xanh. Thời hạn hoàn trả đối với hợp đồng cuối cùng vào ngày 26.4.2011. Chính sách đưa ra lúc đó là tỉnh hỗ trợ cho vay không lãi suất, ngược lại tỉnh không tốn tiền đền bù, tiêu huỷ heo bị dịch tai xanh, còn công ty phải thu mua hết số heo chưa bị dịch để cấp đông đưa nguồn thực phẩm ra thị trường. UBND tỉnh giao cho sở NN&PTNT chịu trách nhiệm ký hợp đồng với công ty.

Tuy nhiên, do là lần đầu tiên tham gia giết mổ, dự trữ heo nên trong quá trình thực hiện, Phú An Sinh gặp rất nhiều khó khăn ngoài dự tính. Thứ nhất là bị dịch tai xanh nên dân không chăm sóc heo kỹ, con thì ốm, con thì nhỏ, quá khổ, quá già nhưng công ty vẫn phải mua hết với mức giá từ 25.000 – 27.000 đồng/kg.

Quá trình gom bắt cũng bị thất thoát, khi vận chuyển về đến nhà máy thì một số bị chết, phải huỷ, bán rẻ cho các trại nuôi cá sấu. Khâu giết mổ, cấp đông cũng gặp sự cố do trước đây công ty mới chỉ có kinh nghiệm cấp đông gà. Có những lô thịt heo bị chất chồng lên nhau dày quá, lớp thịt đè lên nhau bị hư phải loại bỏ. Lúc cao điểm, kho trữ đông tại nhà máy không đủ, công ty phải đưa ra kho bên cảng Phú Mỹ và quá trình khi vận chuyển cũng bị mất trộm, thất thoát.

Ngoài ra, thị trường Việt Nam chưa có thói quen sử dụng heo cấp đông, thời gian bán lại trùng vào thời điểm tết Nguyên đán 2010, người dân chỉ sử dụng heo nóng. Thời điểm này, dịch lở mồm long móng vừa xảy ra nên dân chưa mạnh dạn ăn lại thịt heo, nên công ty không thể bán hàng ra được. Tới thời hạn trả nợ (tháng 4.2011) cho sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn thì công ty đành bó tay.

Như những gì ông vừa nói thì công ty bị thua lỗ trong chương trình này?

Ở đây, nói nguyên nhân không trả được nợ do thua lỗ cũng không chính xác lắm, mà thực tế như tôi đã giải thích ở trên, trong quá trình thực hiện thì sản lượng heo bị thất thoát nên không đủ bù vào vốn bỏ ra ban đầu. Chương trình gần như không phải là phương án kinh doanh của công ty, mà chỉ là giúp công tác phòng chống dịch của tỉnh tốt hơn.

Có thông tin cho rằng công ty đã dùng số tiền bán heo trong chương trình để bù vào phần vốn lưu động thiếu hụt?

Tiền bán heo chống dịch không đủ bù vốn vay là khó khăn thứ nhất dẫn đến việc chúng tôi không trả được nợ. Còn khó khăn căn bản là chúng tôi mất khả năng kiểm soát dòng vốn lưu động, do không còn tiền sản xuất kinh doanh nên chúng tôi phải dùng tiền bán heo để bù vào. Khi chúng tôi đầu tư xây dựng nhà máy giết mổ ở Bà Rịa – Vũng Tàu, ngân hàng cam kết cho vay 27 tỉ đồng. Nhưng khi hoàn thành xong (năm 2009) hết tổng cộng gần 40 tỉ, họ xuống thẩm định, ra thông báo cho vay 27 – 28 tỉ, nhưng sau này chỉ giải ngân được có 13 tỉ cho vốn trung dài hạn, còn 14 tỉ vốn lưu động thì họ ngưng lại không cho vay nữa.

Vì tin rằng sẽ được ngân hàng giải ngân nên nguồn vốn lưu động bị cuốn hết vào xây dựng nhà máy, trang trại chăn nuôi heo, gà. Đến khi mọi chuyện vỡ lở thì công ty buộc phải lấy tiền thu được từ bán heo bù đắp vô để duy trì hoạt động. Tôi nghĩ rằng việc làm này là sai nguyên tắc, nhưng thật là không còn cách nào khác. Lúc đó nếu chúng tôi lấy tiền bán heo tai xanh trả hết nợ cho sở Nông nghiệp thì công ty không còn vốn hoạt động, phải ngưng sản xuất, đóng cửa công ty. Làm theo phương án này thì có tiền duy trì hoạt động, tôi nghĩ vẫn còn tồn kho 50 tấn thịt heo, tồn kho thịt gà và vốn thu hồi nợ gối đầu từ phía khách hàng thì sẽ trả nợ dần dần được.

Vậy tại sao công ty vẫn mất khả năng trả nợ?

Mọi chuyện đúng là không như mong muốn. Đến nay số hàng tồn kho hơn 50 tấn thịt heo chúng tôi vẫn chưa bán hết được. Số lượng thịt heo bán trước đó thì giá cũng không cao như tính toán ban đầu, nếu tính bán hết tất cả sản lượng thì chỉ thu hồi được khoảng 50% trong tổng số tiền 35 tỉ đồng. Ngoài ra, do thị trường gặp khó khăn nên việc kinh doanh cũng giảm sút, chúng tôi có lãi thấp và công nợ cũng không thu hồi được như dự kiến.

Theo quy định đến ngày 12.11, công ty phải hoàn trả đủ 35 tỉ đồng cho sở Nông nghiệp, vậy phương án trả nợ của Phú An Sinh sẽ như thế nào thưa ông?

Trong thời gian vừa qua, công ty cũng đã tìm hết mọi cách, từ định giá công ty rồi kêu gọi góp vốn, đến việc tìm đối tác bán trang trại, nhà máy.

Hôm trước, một đơn vị nước ngoài thẩm định nhà máy giết mổ gia súc, gia cầm của Phú An Sinh (huyện Tân Thành, Bà Rịa – Vũng Tàu) khoảng 50 tỉ đồng. Nhà máy này nếu đầu tư bây giờ phải mất 60 tỉ trở lên. Ngoài ra, công ty còn có hai khu đất, trang trại nằm trong khu công nghiệp đô thị Châu Đức – Bà Rịa, chủ đầu tư là công ty Sonadezi. Dự kiến tiền đền bù giải toả khoảng trên 9 tỉ đồng. Phương án tốt nhất hiện nay là công ty đang kêu gọi cổ đông đầu tư vô vì hiện nay hoạt động công ty vẫn tốt, thị trường còn tiềm năng nên nếu có nhà đầu tư vào sẽ vực dậy được.

Trong trường hợp không huy động được vốn đầu tư thì công ty có phương án nào khác trả nợ?

Trong phiên hoà giải, chúng tôi cũng đã nêu ra một số phương án trả nợ. Thứ nhất là bằng nguồn tiền đền bù. Thứ hai là bằng nguồn góp vốn cổ phần, kế đến nữa là bằng nguồn vốn vay, bằng nguồn vốn bán hàng bán tồn kho, dự kiến khoảng 10 tỉ đồng và nếu ngưng hoạt động, không xoay vòng kinh doanh nữa thì số tiền thu hồi nợ của khách hàng có thêm khoảng 10 tỉ nữa. Trong trường hợp tất cả phương án này đều không khả thi thì bắt buộc công ty phải bán nhà máy. Bên cạnh đó, chúng tôi cũng đã tính đến phương án làm thủ tục xin phá sản.

Ngoài số nợ nói trên, hiện Phú An Sinh còn gặp khó khăn khoản nợ nào khác?

Chúng tôi còn nợ ngân hàng và nợ khác khoảng 25 tỉ đồng, tuy nhiên, như tôi đã nói, tổng tài sản của công ty hiện vào khoảng 90 tỉ. Nếu cộng cả hai khoản nợ nói trên là khoảng 60 tỉ, vẫn còn dư 30 tỉ. Công ty rất muốn bán đi khoảng 70% tài sản để trả nợ.

HOÀNG BẢY